Vì sao để tự tin không ngại khi đi hát rong - Phần 2: Câu chuyện của tôi – Người hát rong và chị khách hàng
Phần 2: Câu chuyện của tôi – Người hát rong và chị khách hàng – Vì sao để tự tin không ngại khi đi hát rong
- Chị có thể biết tên em được không
- Chị cứ gọi em là Chip đường phố vì là công việc của em gắn liền với đường phố.
- Vậy chị em mình ra quán café ngồi nói chuyện nhé, chị rất thích những câu chuyện của em mà em đang trải nghiệm, nó là một thế giới mà dân văn phòng như chị không thể biết được thế giới đường phố như em.
- OK chị nhưng em thích ngồi trà đá hơn. “Một cốc trà xanh giàu lòng nhân ái, pha lẫn chè Bắc Thái thắm đượm tình quê”. Trà đá vỉa hè là một hình thức kinh doanh nhỏ lẻ và cũng mang nét đặc trưng văn hóa phố phường của miền Bắc.
| Trà đá Hà Nội |
Tôi và chị gặp nhau như cởi tấm lòng và cùng nhau ra trà đá, chỉ đi vài bước chân lòng vòng ra khỏi chợ là đã gặp ngay 1 quán trà đá nhỏ gọn gàng ngăn nắp nhưng lại đầy ắp người ngồi rồi, Đúng là “Ghế thì ít mà Mông đít thì nhiều” haha. - Chị chỉ uống Nhâm Trần thôi. Chị không thích uống trà đá, vì nó trát.
- Em thì uống trà đá. Cô cho cháu 1 nhâm trần và một trà đá nhé. Tôi gọi 2 cốc nước cho chị và cho tôi. Tôi nói tiếp:
- Trà đá cho em nhiều kỷ niệm. Trước khi thích uống trà, em cũng như chị không chịu nổi sự đắng trát của trà đá vỉa hè mà chỉ thích uống Nhâm Trần ngọt và dịu dàng.
- Vì sao giờ em lại thích uống trà đá.
- Vì trà đá nó mang ý nghĩa triết học với đời hơn nên em thích. – Tôi thấy chị có vẻ trông tôi như ông cụ non tôi tiếp tục: Mùi vị Cuộc sống ngoài xã hội một mình tự lo ăn và uống nó còn trát hơn vị trát của cốc trà đá. Nó không được êm đềm và ngọt dịu như nhâm trần ấm áp. Nhưng khi đã quen với vị trát của trà đá rồi, chị sẽ cảm nhận được vị ngọt sâu sắc trong đó mà chị sẽ không bao giờ bỏ được. Vị ngọt đó cũng giống như cuộc sống vậy, khi đã quen với sự bon chen, vất vả và tính toán đồng tiền, chị sẽ tìm thấy vị ngọt trong đó, vị ngọt mà mình tạo ra, vị ngọt của sự tự lập, vị ngọt của trưởng thành hơn so với tuổi thanh niên sung sướng được bố mẹ lo ăn lo học.
- Oh, em bao nhiêu tuổi rồi
- Sao chị hỏi vậy, em còn trẻ, sinh năm 91.
- Vậy mà nói như cụ non.
- Vâng, em đãng từng rơi vào cảm giác: Trở thành một con người bơ vơ lạc lõng giữa cái xã hội này. Thực tế không to tát đến thế nhưng em đã từng bị căng thẳng stress nên mới tự nghĩ mình rơi vào cái cảm giác như thế. Em đã rơi vào 1 trạng thái cực kỳ buồn bã, 1 điểm mốc thời sinh viên mà em đã trải qua
- Oh vậy em đã gặp chuyện gì sao, gia đình? Bạn bè? Tình cảm?
- Cũng không hẳn là vậy, cũng tại vì là do em hồi sinh viên còn trẻ, chính tự em làm cho em bị rơi vào trạng thái như vậy.
Trước thời gian đó em được gia đình chiều hết mức, chăm lo, vun vén và nâng niu. Thời sinh viên em cũng có 1 tình yêu trong sáng đầy ý nghĩa và nhiều kỷ niệm màu hồng. Tất cả đều màu hồng với em. Tiền trong túi bố mẹ cho rủng rỉnh. Chỉ cần học xong ra trường là có việc làm trong tay, rồi cưới cô vợ đã yêu thời sinh viên, cảm giác định hướng cuộc đời cực kỳ thuận lợi cho em.
- Quá thuận lợi còn gì, đa số sinh viên bi giờ ra trường có việc làm ổn định rồi yêu ai là cưới thôi.
- Vâng. Em có điều kiện khách quan là như thế. Nhưng em hồi đó, em đã phá, em đã đánh mất tất cả, lòng tin của mọi người, em ham chơi, vì có bố mẹ lo từ a đến z, có người yêu chăm sóc, nhưng em lại đàn đúm theo chúng bạn, em rơi vào cờ bạc, rơi vào chơi game, trốn học nhiều, chơi thâu đêm suốt sáng. Tất cả những trò chơi mà tiêu tiền ăn học của gia đình là em chơi hết. Tiền mất, tiền học nợ, không thi được bị đúp lại 1 năm học. Về phía gia đình ko ai còn tin vào em nữa. Lúc đó em buồn khi không lo được việc học rồi lại phải lo lắng giải thích cho sự lừa dối tiền bạc đã chi tiêu mà gia đình gửi từ quê lên. Đầu óc em căng thẳng, và cũng bởi em ham chơi như vậy, người em yêu nhất đã quyết định bỏ người cô ấy yêu suốt những năm ở trọ gần em. Em rơi vào trạng thái hụt hẫng đến lạ lùng, người lơ lửng bay bay, sầm uất và nghĩ ngợi rất nhiều. Đó là lúc em rơi vào trạng thái cảm giác: “Trở thành một con người bơ vơ lạc lõng giữa cái xã hội này”

- Hình như em đang nói quá vấn đề lên, đối với tuổi của chị, chị thấy bình thường, nhiều người khác còn khổ hơn cơ
- Đó là lúc cuộc đời màu hồng của em tưởng là màu hồng thật trở nên sầm xuống một cách đột ngột không kịp định hình.
Với tuổi sinh viên còn trẻ hồi đấy gặp mấy chuyện như vậy thì là to lớn lắm chứ bi giờ em nghĩ nó là bình thường. Em đang kể là kể cái tâm trạng đó, tâm trạng tuổi trẻ mà. Xét rộng hơn chị có thể thấy nhiều người trẻ còn tự làm hại mình bằng cách dùng dao lam tự làm mình đau chỉ vì lý do trẻ con của họ. Đối với tuổi trẻ, nếu gia đình không hỏi han và quan tâm đến vấn đề tâm lý con cái, tưởng là chuyện nhỏ nên sẽ rất nguy hiểm. Nhỏ đói với người đã trưởng thành nhưng là rất to lớn với các bạn trẻ.
- Đúng là tuổi mới lớn gặp những chuyện học hành, gia đình, tình yêu nam nữ mà mất cùng lúc thì khó có ai vượt qua được, nhiều bạn trẻ chưa định hình được tâm lý sống còn phát điên hoặc làm những hành động điên rồ tự làm hại bản thân. Nên chị rất cảm thông với chuyện của em. Chị đoán là để vượt qua chắc em cũng phải khó khăn lắm.
- Em lại càng chơi hơn chị à, để quên và mặc kệ, sống buông thả, bê tha, vô trách nhiệm với bản thân và với tất cả mọi người 1 thời gian. Vì nghĩ đến năm học mới, học lại từ đầu, phải tự lo tiền học vì bố mẹ không cho nữa, nên càng thấy bị hụt hẫng không ai giúp đỡ. Em chưa chuẩn bị trạng thái tốt nhất cho mình để tự lo cho bản thân được. Em gần như sống tự kỷ, lo sợ và nhút nhát cầu toàn. Bị stress nặng chị ạ. Với gia đình, họ hàng khuyên răn, trách mắng,và không tin mình nữa. Với bạn bè, cảm giác luôn bị coi thường, không ai chơi cùng, em lại càng tự ti khi xung quanh bạn bè ở lớp toàn người cao to hơn em, tự ti và bực lắm biết làm sao bi giờ, người sinh ra đã thấp bé, nhỏ con rồi, chỉ biết cười trừ với những con mắt trêu đùa, rèm pha chế giễu đùa cợt, ... Em chỉ kể thế thôi chứ bi giờ đối với em mọi chuyện đó lại là bình thường, bạn bè vẫn là bạn bè của em. Gia đình vẫn là gia đình của em. Nhưng buồn nhất là cô gái ấy đã đi theo người khác. Ừ thì giờ em cũng quên rồi.
- Thế điều gì đã làm em cân bằng lại cuộc sống thời sinh viên?
- Dạ, vô tình em đọc được câu thơ:
“Hình hài của mẹ cha cho" - Đúng vậy mình phải cố gắng, sống vui khỏe mạnh không phụ lòng bố mẹ được
"Trí khôn đời dạy, đói no tự mình" - Em thấy mình cần trách nhiệm với cuộc sống của mình, mình phải tự lập
"Sang hèn trong kiếp nhân sinh
Buồn vui sướng khổ, thương tình thế thôi” - Mọi chuyện chỉ là bình thường hạt cát nhỏ trên xa mạc, nhiều người còn đau khổ hơn mình.
Em đọc xong thấy thấm quá và bắt đầu đọc đi đọc lại đọc đến khi nào hiểu phần nào của bài thơ.
Em đã vô tình cảm nhận được lời khuyên trong bài thơ đó mà em đã cố gắng tự tìm hướng đi của mình từ đó.
Bài thơ đầy đủ như sau:
“Hình hài của mẹ cha cho
Trí khôn đời dạy, đói no tự mình
Sang hèn trong kiếp nhân sinh
Buồn vui sướng khổ, thương tình thế thôi
Không hơn hãy cố bằng người
Cho thiên hạ khỏi ai cười ai khinh.
Có chí thì ham học
Bất trí thì ham chơi
Trí khôn tạo lên người
Đức nhân tìm ra bạn
Thành đạt nhờ trí sáng
Rạng ranh nhờ đức dày
Làm nên nhờ có thầy
Đủ đầy nhờ có bạn
Gái ngoan nhờ đức hạnh
Trai mạnh nhờ lực cường
Tươi đẹp lắm người thương
Lực cường nhiều kẻ trọng
Dễ thích nghi thì sống
Biết năng động thì bền
Đủ tài trí làm nên
Đủ sức bền thì thắng
Biết mình khi hoạn nạn
Hiểu bạn lúc gian nguy
ngu si vì tự phụ
Tài đức cao hơn phú
Hạnh phúc dủ hơn giàu
Sống trung tín bền lâu
Tình nghĩa sâu hạnh phúc
Đủ tài thì đỡ cực
Đủ sức lực đỡ nghèo
Dốt nát hay làm theo
Hiểu biết nhiều tự lập
Hỏng việc vì hấp tấp
Va vấp bởi vội vàng
Cảnh giác với lời khen
Bình tâm nghe lời trách
Quá nghiêm thì ít bạn
Dễ dãi bạn khinh nhờn
Không hứa hão là khôn
Không tin xằng ít vạ
Làm ơn đừng mong trả
Được ơn nhớ đừng quên
Nhu nhược bị ép chèn
Quá cương thường bị gãy
Cái quý thì khó thấy
Dễ lấy thường của tồi
Của rẻ là của ôi
Dùng người tồi sinh vạ
Đẹp lòng hơn tốt mã
Nền nã hơn kiêu kỳ
Thận trọng từng bước đi
Xét suy khi hành động
Hiểu biết nhiều dễ sống
Luôn chủ động dễ thành
Thận trọng trước lợi danh
Giữ mình đừng buông thả
Tránh xa phường trí trá
Tai vạ bởi nể nang
Tài giỏi chớ khoe khoang
Giàu sang đừng kênh kiệu
Học bao nhiêu vẫn thiếu
Hiểu bao chẳng thừa
Nhân đức chớ bán mua
Được thua không nản chí
Đủ đức tài bất lụy
Đủ dũng khí chẳng hàng
Có vợ đảm thì sang
Được bạn vàng thì quý
Đói nghèo vì bệnh sĩ
Quẫn trí dễ làm liều
Tỉnh táo với tình yêu
Biết điều khi xử thế
Lo việc nhà chớ kể
Ân nghĩa chớ đếm đong
Giữ trọn chữ hiếu chung
Với tổ tiên gia tộc
Cây tốt tươi nhờ gốc
Người phúc lộc nhờ nguồn
Sống bất nghĩa tai ương
Sống bất lương tù ngục
Phải cầu xin là nhục
Chịu khuất phục là hèn
Hay đố kỵ nhỏ nhen
Thích ép chèn độc ác
Lắm gian truân càng sáng
Nhiều hoạn nạn càng tinh
Với mình phải nghiêm minh
Với chúng sinh nhân ái
Đang thắng phòng khi bại
Gặt hái phòng mất mùa
Thói quen thường khó chữa
Say sưa thường khó tỉnh
Sống ỷ lại ăn sẵn
Dễ bạc phận bán mình
Sống dựa dẫm ngu đần
Sống bất cần phá sản
Hay đua dòi hoạn nạn
Quá nể bạn tai ương
Gia đình trọng yêu thương
Sống nhịn nhường hỷ hả
Thiếu tình thương man trá
Gắn vàng đá cũng tan
Biết dạy dỗ con ngoan
Chịu bảo ban con giỏi
Tinh khôn nhờ học giỏi
Cứng cỏi nhờ luyện rèn
Sống vì nhau sẽ bền
Sống vì tiền đổ vỡ
Rèn con từ mới nở
Khuyên vợ lúc mới về
Muốn hiểu cần lắng nghe
Thích khoe thì trí cạn
Kẻ tồi chơi xấu bạn
Khốn nạn quên mẹ cha
Tốt đẹp hãy bày ra
Xấu xa nên đậy lại
Có ích thì tồn tại
Có hại sẽ diệt vong
Nhiều tham vọng long đong
Lắm ước mong lận đận
Hay vội vàng hối hận
Quá cẩn thận lỗi thời
Hiểu được người là sáng
Hiểu được bạn là khôn
Khiêm tốn là tự tôn
Kiêu căng là tự sát
Hứa trước thì khó đạt
Hèn nhát thì khó thành
Thù hận bởi lợi danh
Tranh dành vì chức vị
Giàu sang hay đố kỵ
Tài trí sinh ghét ghen
Tham giàu thì cuồng điên
Tham quyền thì độc ác
Vì tiền thì dễ bạc
Vì tình nghĩa bền lâu
Người hiểu nói trọn câu
Kẻ dốt tâu phách lối
Có tội thì xum xoe
Khờ dại hay bị lừa
Nói bừa hay vạ miệng
Đa ngôn thì tai tiếng
Ngậm miệng dễ được tin
Hám lợi hay cầu xin
Tham quan thường bất chính
Hám quyền hay xu nịnh
Xu nịnh thường gian tà
Lười biếng hay kêu ca
Thật thà hay oan trái
Thẳng thắn hay bị hại
Thông thái hay bị ngờ
Chiều con quá con hư
Tiền của dư con hỏng
Giàu mạnh thường thao túng
Nghèo vụng dễ theo đuôi
Người tài giỏi khó chơi
Kẻ chây lười khó bảo
Thành tâm thì đắc đạo
Mạnh bạo việc dễ thành
Quân tử thì trọng danh
Tiểu nhân thường trọng lợi
Bất tài hay đòi hỏi
Lọc lõi khó khiêm nhường
Tình nghĩa thường khó quên
Nợ nhân duyên khó trả
Khó thuần phục kẻ sỹ
Khó phòng bị tướng tài
Biết chấp nhận thảnh thơi
Hay hận đời đau khổ
Của quý thì khó giữ
Con cầu tự khó nuôi
Nhà dư của hiếm hoi
Nhà lắm người bạc cạn
Khó gần người quá sạch
Vắng khách tại quá nghèo
Dễ nổi danh kỵ hiền
Dễ kiếm tiền khó giữ
Kiếp người là duyên nợ
Lành vỡ lẽ thường tình
Sướng khổ tự lòng mình
Bại thành tự trí lực
Thời gian đừng uổng phí
Thời cơ chớ bỏ qua
Biết suy nghĩ sâu xa
Vững vàng khi thành bại
Cần học và hành mãi
Sẽ gặt hái thành công.
Nếu biết mình sai lầm
Dừng lại và sửa chữa
Cây nếu biết vun trồng
Thì sẽ cho quả ngọt
Gian lao và khó nhọc
Sẽ có ngày thảnh thơi
Buồn vui kiếp làm người
Nhân duyên nhờ thiên định
Đức năng thì thắng số
Khốn khó sẽ vượt qua
Lấy chữ Tâm làm móng
Lấy chữ Nhẫn làm nhà
Chữ Đức làm kèo gióng
Chữ Hiếu làm mái che
Chữ Lộc lợp bên hè
Chữ Phúc làm buồng kín
Chữ Tài ra đóng ngõ
Chữ Thọ đóng cổng vào”

Đó là bài thơ của Thánh Nhân Khổng Tử, chị hãy đọc kỹ và tự cảm nhận cho chính mình nhé.
- Chị thấy câu này hay quá:
"Cảnh giác với lời khen" - Chị lại rất thích được khen.
"Dễ dãi bạn khinh nhờn" - Chị thường dễ dãi trước bạn bè đồng nghiệp nhiều cảm thấy bị lợi dụng
"Nhu nhược bị ép chèn" - Chị cảm thấy như vậy trong công việc của chị, có lẽ cũng do mình dễ dãi cầu toàn.
Và còn nhiều câu có lẽ chị sẽ nghiền ngẫm.
- Và em đã bắt đầu đặt ra cho kế hoặch tự lo bản thân mình và lo việc học trong những năm còn lại.
Đầu tiên là tìm việc để có tiền ăn, chơi và tiền học. Em đã tìm đến công việc bưng bê nhặt rau rửa bát. Cõ lẽ nó như trong film nhưng đúng là em đã đi nhặt rau rửa bát để có ít tiền tiêu đấy chị ạ.
Sau đó đến khuân vác, ai nhờ việc gì là làm giúp họ cho đồng nào hay đồng đấy và cuối cùng tìm được cho mình cái nghề đánh becsni sập gụ tủ chè nói chung là đồ gỗ mỹ nghệ với mức lương 70k/ngày 8 tiếng.
Làm việc hăng say bán thời gian. Thời gian đi học thì thôi còn rảnh là lại mang giấy dáp ra kì cọ mấy cái khúc gỗ cho thật đẹp. Bữa cơm rất đơn sơ 1 tháng thông ăn trứng gà đủ món ( trứng : hấp, rán, canh, riêu, cơm rang trứng….) toàn là món trứng gà vì nó rẻ có 2 nghìn 1 quả và mớ rau 3000 ăn 2 bữa. Thời gian này rơi vào năm 2012 cũng là lúc kênh youtube của em ra đời. Mùng 9 tháng 2 năm 2012. Để quên đi nỗi buồn thời sinh viên em lao vào hát hò, chơi facebook và tung lên mạng những ca khúc em tự quay bằng webcam.
Đây là ca khúc tự quay hồi bấy giờ hát ở nơi làm việc sơn becsni sập gụ 1 mình:
Cứ như thế dành giụm đóng học hết 3 năm trời và cuối cùng cũng ra được trường lấy được cái bằng CNTT.
- Oh video của em được nhiều người xem vậy, Em hướng dẫn lập kênh youtube và Fan page Facebook như em được không, Chị cũng muốn đăng những video cá nhân của chị lên youtube những lúc rỗi rãi và giải trí nhưng sợ ít người xem, em làm cách nào để tăng lượng người xem trên youtube để lên đến hơn 100 nghìn lượt views thế.
- Vâng em sẽ chia sẻ
- Chị muốn hỏi câu này: Làm sao để tự tin không ngại ngùng trước đám đông để đi hát rong như em vậy??
- Chỉ khi chị ở vị trí của em, vị trí mà cảm thấy sự lạc lõng quen rồi, sự chê bai quen rồi, sự cười giễu quen rồi và không bị ảnh hưởng bởi ai cả, chị sẽ không cảm thấy sợ sệt hay ngại ngùng trước đám đông đường phố nữa. Sự tự tin sẽ đến dần dần qua nhiều năm tháng đi hát rong. <3
Các bạn chờ đón phần 3 nha
- Em thì uống trà đá. Cô cho cháu 1 nhâm trần và một trà đá nhé. Tôi gọi 2 cốc nước cho chị và cho tôi. Tôi nói tiếp:
- Trà đá cho em nhiều kỷ niệm. Trước khi thích uống trà, em cũng như chị không chịu nổi sự đắng trát của trà đá vỉa hè mà chỉ thích uống Nhâm Trần ngọt và dịu dàng.
- Vì sao giờ em lại thích uống trà đá.
- Vì trà đá nó mang ý nghĩa triết học với đời hơn nên em thích. – Tôi thấy chị có vẻ trông tôi như ông cụ non tôi tiếp tục: Mùi vị Cuộc sống ngoài xã hội một mình tự lo ăn và uống nó còn trát hơn vị trát của cốc trà đá. Nó không được êm đềm và ngọt dịu như nhâm trần ấm áp. Nhưng khi đã quen với vị trát của trà đá rồi, chị sẽ cảm nhận được vị ngọt sâu sắc trong đó mà chị sẽ không bao giờ bỏ được. Vị ngọt đó cũng giống như cuộc sống vậy, khi đã quen với sự bon chen, vất vả và tính toán đồng tiền, chị sẽ tìm thấy vị ngọt trong đó, vị ngọt mà mình tạo ra, vị ngọt của sự tự lập, vị ngọt của trưởng thành hơn so với tuổi thanh niên sung sướng được bố mẹ lo ăn lo học.
| Trà đá vỉa hè |
- Sao chị hỏi vậy, em còn trẻ, sinh năm 91.
- Vậy mà nói như cụ non.
- Vâng, em đãng từng rơi vào cảm giác: Trở thành một con người bơ vơ lạc lõng giữa cái xã hội này. Thực tế không to tát đến thế nhưng em đã từng bị căng thẳng stress nên mới tự nghĩ mình rơi vào cái cảm giác như thế. Em đã rơi vào 1 trạng thái cực kỳ buồn bã, 1 điểm mốc thời sinh viên mà em đã trải qua
- Oh vậy em đã gặp chuyện gì sao, gia đình? Bạn bè? Tình cảm?
- Cũng không hẳn là vậy, cũng tại vì là do em hồi sinh viên còn trẻ, chính tự em làm cho em bị rơi vào trạng thái như vậy.
Trước thời gian đó em được gia đình chiều hết mức, chăm lo, vun vén và nâng niu. Thời sinh viên em cũng có 1 tình yêu trong sáng đầy ý nghĩa và nhiều kỷ niệm màu hồng. Tất cả đều màu hồng với em. Tiền trong túi bố mẹ cho rủng rỉnh. Chỉ cần học xong ra trường là có việc làm trong tay, rồi cưới cô vợ đã yêu thời sinh viên, cảm giác định hướng cuộc đời cực kỳ thuận lợi cho em.
- Quá thuận lợi còn gì, đa số sinh viên bi giờ ra trường có việc làm ổn định rồi yêu ai là cưới thôi.
- Vâng. Em có điều kiện khách quan là như thế. Nhưng em hồi đó, em đã phá, em đã đánh mất tất cả, lòng tin của mọi người, em ham chơi, vì có bố mẹ lo từ a đến z, có người yêu chăm sóc, nhưng em lại đàn đúm theo chúng bạn, em rơi vào cờ bạc, rơi vào chơi game, trốn học nhiều, chơi thâu đêm suốt sáng. Tất cả những trò chơi mà tiêu tiền ăn học của gia đình là em chơi hết. Tiền mất, tiền học nợ, không thi được bị đúp lại 1 năm học. Về phía gia đình ko ai còn tin vào em nữa. Lúc đó em buồn khi không lo được việc học rồi lại phải lo lắng giải thích cho sự lừa dối tiền bạc đã chi tiêu mà gia đình gửi từ quê lên. Đầu óc em căng thẳng, và cũng bởi em ham chơi như vậy, người em yêu nhất đã quyết định bỏ người cô ấy yêu suốt những năm ở trọ gần em. Em rơi vào trạng thái hụt hẫng đến lạ lùng, người lơ lửng bay bay, sầm uất và nghĩ ngợi rất nhiều. Đó là lúc em rơi vào trạng thái cảm giác: “Trở thành một con người bơ vơ lạc lõng giữa cái xã hội này”

- Hình như em đang nói quá vấn đề lên, đối với tuổi của chị, chị thấy bình thường, nhiều người khác còn khổ hơn cơ
- Đó là lúc cuộc đời màu hồng của em tưởng là màu hồng thật trở nên sầm xuống một cách đột ngột không kịp định hình.
Với tuổi sinh viên còn trẻ hồi đấy gặp mấy chuyện như vậy thì là to lớn lắm chứ bi giờ em nghĩ nó là bình thường. Em đang kể là kể cái tâm trạng đó, tâm trạng tuổi trẻ mà. Xét rộng hơn chị có thể thấy nhiều người trẻ còn tự làm hại mình bằng cách dùng dao lam tự làm mình đau chỉ vì lý do trẻ con của họ. Đối với tuổi trẻ, nếu gia đình không hỏi han và quan tâm đến vấn đề tâm lý con cái, tưởng là chuyện nhỏ nên sẽ rất nguy hiểm. Nhỏ đói với người đã trưởng thành nhưng là rất to lớn với các bạn trẻ.
- Đúng là tuổi mới lớn gặp những chuyện học hành, gia đình, tình yêu nam nữ mà mất cùng lúc thì khó có ai vượt qua được, nhiều bạn trẻ chưa định hình được tâm lý sống còn phát điên hoặc làm những hành động điên rồ tự làm hại bản thân. Nên chị rất cảm thông với chuyện của em. Chị đoán là để vượt qua chắc em cũng phải khó khăn lắm.
- Em lại càng chơi hơn chị à, để quên và mặc kệ, sống buông thả, bê tha, vô trách nhiệm với bản thân và với tất cả mọi người 1 thời gian. Vì nghĩ đến năm học mới, học lại từ đầu, phải tự lo tiền học vì bố mẹ không cho nữa, nên càng thấy bị hụt hẫng không ai giúp đỡ. Em chưa chuẩn bị trạng thái tốt nhất cho mình để tự lo cho bản thân được. Em gần như sống tự kỷ, lo sợ và nhút nhát cầu toàn. Bị stress nặng chị ạ. Với gia đình, họ hàng khuyên răn, trách mắng,và không tin mình nữa. Với bạn bè, cảm giác luôn bị coi thường, không ai chơi cùng, em lại càng tự ti khi xung quanh bạn bè ở lớp toàn người cao to hơn em, tự ti và bực lắm biết làm sao bi giờ, người sinh ra đã thấp bé, nhỏ con rồi, chỉ biết cười trừ với những con mắt trêu đùa, rèm pha chế giễu đùa cợt, ... Em chỉ kể thế thôi chứ bi giờ đối với em mọi chuyện đó lại là bình thường, bạn bè vẫn là bạn bè của em. Gia đình vẫn là gia đình của em. Nhưng buồn nhất là cô gái ấy đã đi theo người khác. Ừ thì giờ em cũng quên rồi.
- Thế điều gì đã làm em cân bằng lại cuộc sống thời sinh viên?
- Dạ, vô tình em đọc được câu thơ:
“Hình hài của mẹ cha cho" - Đúng vậy mình phải cố gắng, sống vui khỏe mạnh không phụ lòng bố mẹ được
"Trí khôn đời dạy, đói no tự mình" - Em thấy mình cần trách nhiệm với cuộc sống của mình, mình phải tự lập
"Sang hèn trong kiếp nhân sinh
Buồn vui sướng khổ, thương tình thế thôi” - Mọi chuyện chỉ là bình thường hạt cát nhỏ trên xa mạc, nhiều người còn đau khổ hơn mình.
Em đọc xong thấy thấm quá và bắt đầu đọc đi đọc lại đọc đến khi nào hiểu phần nào của bài thơ.
Em đã vô tình cảm nhận được lời khuyên trong bài thơ đó mà em đã cố gắng tự tìm hướng đi của mình từ đó.
Bài thơ đầy đủ như sau:
“Hình hài của mẹ cha cho
Trí khôn đời dạy, đói no tự mình
Sang hèn trong kiếp nhân sinh
Buồn vui sướng khổ, thương tình thế thôi
Không hơn hãy cố bằng người
Cho thiên hạ khỏi ai cười ai khinh.
Có chí thì ham học
Bất trí thì ham chơi
Trí khôn tạo lên người
Đức nhân tìm ra bạn
Thành đạt nhờ trí sáng
Rạng ranh nhờ đức dày
Làm nên nhờ có thầy
Đủ đầy nhờ có bạn
Gái ngoan nhờ đức hạnh
Trai mạnh nhờ lực cường
Tươi đẹp lắm người thương
Lực cường nhiều kẻ trọng
Dễ thích nghi thì sống
Biết năng động thì bền
Đủ tài trí làm nên
Đủ sức bền thì thắng
Biết mình khi hoạn nạn
Hiểu bạn lúc gian nguy
ngu si vì tự phụ
Tài đức cao hơn phú
Hạnh phúc dủ hơn giàu
Sống trung tín bền lâu
Tình nghĩa sâu hạnh phúc
Đủ tài thì đỡ cực
Đủ sức lực đỡ nghèo
Dốt nát hay làm theo
Hiểu biết nhiều tự lập
Hỏng việc vì hấp tấp
Va vấp bởi vội vàng
Cảnh giác với lời khen
Bình tâm nghe lời trách
Quá nghiêm thì ít bạn
Dễ dãi bạn khinh nhờn
Không hứa hão là khôn
Không tin xằng ít vạ
Làm ơn đừng mong trả
Được ơn nhớ đừng quên
Nhu nhược bị ép chèn
Quá cương thường bị gãy
Cái quý thì khó thấy
Dễ lấy thường của tồi
Của rẻ là của ôi
Dùng người tồi sinh vạ
Đẹp lòng hơn tốt mã
Nền nã hơn kiêu kỳ
Thận trọng từng bước đi
Xét suy khi hành động
Hiểu biết nhiều dễ sống
Luôn chủ động dễ thành
Thận trọng trước lợi danh
Giữ mình đừng buông thả
Tránh xa phường trí trá
Tai vạ bởi nể nang
Tài giỏi chớ khoe khoang
Giàu sang đừng kênh kiệu
Học bao nhiêu vẫn thiếu
Hiểu bao chẳng thừa
Nhân đức chớ bán mua
Được thua không nản chí
Đủ đức tài bất lụy
Đủ dũng khí chẳng hàng
Có vợ đảm thì sang
Được bạn vàng thì quý
Đói nghèo vì bệnh sĩ
Quẫn trí dễ làm liều
Tỉnh táo với tình yêu
Biết điều khi xử thế
Lo việc nhà chớ kể
Ân nghĩa chớ đếm đong
Giữ trọn chữ hiếu chung
Với tổ tiên gia tộc
Cây tốt tươi nhờ gốc
Người phúc lộc nhờ nguồn
Sống bất nghĩa tai ương
Sống bất lương tù ngục
Phải cầu xin là nhục
Chịu khuất phục là hèn
Hay đố kỵ nhỏ nhen
Thích ép chèn độc ác
Lắm gian truân càng sáng
Nhiều hoạn nạn càng tinh
Với mình phải nghiêm minh
Với chúng sinh nhân ái
Đang thắng phòng khi bại
Gặt hái phòng mất mùa
Thói quen thường khó chữa
Say sưa thường khó tỉnh
Sống ỷ lại ăn sẵn
Dễ bạc phận bán mình
Sống dựa dẫm ngu đần
Sống bất cần phá sản
Hay đua dòi hoạn nạn
Quá nể bạn tai ương
Gia đình trọng yêu thương
Sống nhịn nhường hỷ hả
Thiếu tình thương man trá
Gắn vàng đá cũng tan
Biết dạy dỗ con ngoan
Chịu bảo ban con giỏi
Tinh khôn nhờ học giỏi
Cứng cỏi nhờ luyện rèn
Sống vì nhau sẽ bền
Sống vì tiền đổ vỡ
Rèn con từ mới nở
Khuyên vợ lúc mới về
Muốn hiểu cần lắng nghe
Thích khoe thì trí cạn
Kẻ tồi chơi xấu bạn
Khốn nạn quên mẹ cha
Tốt đẹp hãy bày ra
Xấu xa nên đậy lại
Có ích thì tồn tại
Có hại sẽ diệt vong
Nhiều tham vọng long đong
Lắm ước mong lận đận
Hay vội vàng hối hận
Quá cẩn thận lỗi thời
Hiểu được người là sáng
Hiểu được bạn là khôn
Khiêm tốn là tự tôn
Kiêu căng là tự sát
Hứa trước thì khó đạt
Hèn nhát thì khó thành
Thù hận bởi lợi danh
Tranh dành vì chức vị
Giàu sang hay đố kỵ
Tài trí sinh ghét ghen
Tham giàu thì cuồng điên
Tham quyền thì độc ác
Vì tiền thì dễ bạc
Vì tình nghĩa bền lâu
Người hiểu nói trọn câu
Kẻ dốt tâu phách lối
Có tội thì xum xoe
Khờ dại hay bị lừa
Nói bừa hay vạ miệng
Đa ngôn thì tai tiếng
Ngậm miệng dễ được tin
Hám lợi hay cầu xin
Tham quan thường bất chính
Hám quyền hay xu nịnh
Xu nịnh thường gian tà
Lười biếng hay kêu ca
Thật thà hay oan trái
Thẳng thắn hay bị hại
Thông thái hay bị ngờ
Chiều con quá con hư
Tiền của dư con hỏng
Giàu mạnh thường thao túng
Nghèo vụng dễ theo đuôi
Người tài giỏi khó chơi
Kẻ chây lười khó bảo
Thành tâm thì đắc đạo
Mạnh bạo việc dễ thành
Quân tử thì trọng danh
Tiểu nhân thường trọng lợi
Bất tài hay đòi hỏi
Lọc lõi khó khiêm nhường
Tình nghĩa thường khó quên
Nợ nhân duyên khó trả
Khó thuần phục kẻ sỹ
Khó phòng bị tướng tài
Biết chấp nhận thảnh thơi
Hay hận đời đau khổ
Của quý thì khó giữ
Con cầu tự khó nuôi
Nhà dư của hiếm hoi
Nhà lắm người bạc cạn
Khó gần người quá sạch
Vắng khách tại quá nghèo
Dễ nổi danh kỵ hiền
Dễ kiếm tiền khó giữ
Kiếp người là duyên nợ
Lành vỡ lẽ thường tình
Sướng khổ tự lòng mình
Bại thành tự trí lực
Thời gian đừng uổng phí
Thời cơ chớ bỏ qua
Biết suy nghĩ sâu xa
Vững vàng khi thành bại
Cần học và hành mãi
Sẽ gặt hái thành công.
Nếu biết mình sai lầm
Dừng lại và sửa chữa
Cây nếu biết vun trồng
Thì sẽ cho quả ngọt
Gian lao và khó nhọc
Sẽ có ngày thảnh thơi
Buồn vui kiếp làm người
Nhân duyên nhờ thiên định
Đức năng thì thắng số
Khốn khó sẽ vượt qua
Lấy chữ Tâm làm móng
Lấy chữ Nhẫn làm nhà
Chữ Đức làm kèo gióng
Chữ Hiếu làm mái che
Chữ Lộc lợp bên hè
Chữ Phúc làm buồng kín
Chữ Tài ra đóng ngõ
Chữ Thọ đóng cổng vào”
Đó là bài thơ của Thánh Nhân Khổng Tử, chị hãy đọc kỹ và tự cảm nhận cho chính mình nhé.
- Chị thấy câu này hay quá:
"Cảnh giác với lời khen" - Chị lại rất thích được khen.
"Dễ dãi bạn khinh nhờn" - Chị thường dễ dãi trước bạn bè đồng nghiệp nhiều cảm thấy bị lợi dụng
"Nhu nhược bị ép chèn" - Chị cảm thấy như vậy trong công việc của chị, có lẽ cũng do mình dễ dãi cầu toàn.
Và còn nhiều câu có lẽ chị sẽ nghiền ngẫm.
- Và em đã bắt đầu đặt ra cho kế hoặch tự lo bản thân mình và lo việc học trong những năm còn lại.
Đầu tiên là tìm việc để có tiền ăn, chơi và tiền học. Em đã tìm đến công việc bưng bê nhặt rau rửa bát. Cõ lẽ nó như trong film nhưng đúng là em đã đi nhặt rau rửa bát để có ít tiền tiêu đấy chị ạ.
Sau đó đến khuân vác, ai nhờ việc gì là làm giúp họ cho đồng nào hay đồng đấy và cuối cùng tìm được cho mình cái nghề đánh becsni sập gụ tủ chè nói chung là đồ gỗ mỹ nghệ với mức lương 70k/ngày 8 tiếng.
Làm việc hăng say bán thời gian. Thời gian đi học thì thôi còn rảnh là lại mang giấy dáp ra kì cọ mấy cái khúc gỗ cho thật đẹp. Bữa cơm rất đơn sơ 1 tháng thông ăn trứng gà đủ món ( trứng : hấp, rán, canh, riêu, cơm rang trứng….) toàn là món trứng gà vì nó rẻ có 2 nghìn 1 quả và mớ rau 3000 ăn 2 bữa. Thời gian này rơi vào năm 2012 cũng là lúc kênh youtube của em ra đời. Mùng 9 tháng 2 năm 2012. Để quên đi nỗi buồn thời sinh viên em lao vào hát hò, chơi facebook và tung lên mạng những ca khúc em tự quay bằng webcam.
Đây là ca khúc tự quay hồi bấy giờ hát ở nơi làm việc sơn becsni sập gụ 1 mình:
Cứ như thế dành giụm đóng học hết 3 năm trời và cuối cùng cũng ra được trường lấy được cái bằng CNTT.
- Oh video của em được nhiều người xem vậy, Em hướng dẫn lập kênh youtube và Fan page Facebook như em được không, Chị cũng muốn đăng những video cá nhân của chị lên youtube những lúc rỗi rãi và giải trí nhưng sợ ít người xem, em làm cách nào để tăng lượng người xem trên youtube để lên đến hơn 100 nghìn lượt views thế.
- Vâng em sẽ chia sẻ
- Chị muốn hỏi câu này: Làm sao để tự tin không ngại ngùng trước đám đông để đi hát rong như em vậy??
- Chỉ khi chị ở vị trí của em, vị trí mà cảm thấy sự lạc lõng quen rồi, sự chê bai quen rồi, sự cười giễu quen rồi và không bị ảnh hưởng bởi ai cả, chị sẽ không cảm thấy sợ sệt hay ngại ngùng trước đám đông đường phố nữa. Sự tự tin sẽ đến dần dần qua nhiều năm tháng đi hát rong. <3
Các bạn chờ đón phần 3 nha

Không có nhận xét nào: