Đam mê Làm Giàu từ Hát rong - Phần 1

Đam mê Làm Giàu từ Hát rong Phần 1





Tôi kể câu chuyện này chính bởi tôi là người hát rong thích kinh doanh tôi sẽ chia sẻ cách bán được hàng rong của tôi.


Ước mơ kinh doanh
Tôi có một ước mơ

Tôi vào chợ như mọi ngày và gặp người xách túi đồ hàng hiệu rất đẹp và đang đi chợ cho gia đình.
Tôi lại gần và cất tiếng hát rao bán bản chải. Câu chuyện của tôi chỉ có thế thôi.
Có thể chia sẻ với các bạn chút kinh nghiệm thực tế khi hát rong
Tôi bắt đầu rao khi gặp đúng đối tượng:

- Ai mua bàn chải không... Bàn chải đánh rụng răng đây!

Người xách đồ hàng hiệu đang đứng gần đó - Tò mò quay sang và nhìn. Tôi tiếp tục:

- Lại gần xem hàng em chị ơi :)), Hàng em bắt mắt lắm :))

Tất cả mọi người xung quanh tôi, các bác bán rau quả ở chợ cười khi nghe tôi rao như thế. Và chị khách xách đồ hàng hiệu lại gần xem hàng miệng cười tủm tỉm

- Chị thích loại nào, loại ngắn hoặc dài, cứng hoặc mềm - Tôi vừa hỏi vừa bật nhạc với cái loa hát rong của tôi. Tôi cũng thích hài ước nói chuyện nên bắt chuyện:

- Người đâu đẹp lạ đẹp lùng, đẹp cả một vùng càng ngắm càng xinh!

Mọi người xung quanh đó cũng cười và chú ý đến tôi:

- Ha ha, mày lắm chuyện, mày cũng khéo nịnh nhỉ. - Chị hàng hiệu cười.

- Làm hát rong, cũng phải hát rong cho vui vẻ chuyên nghiệp chị ạ– Tôi bắt đầu mở máy

Chị khách thấy thú vị bèn hỏi

- Thế bao nhiêu một cái. - Chị hỏi thử

- Dạ 5k 1 cái, 2 cái em lấy rẻ 10k. - Tôi bắt đầu rao

- Haha, bán thế thì có đủ ăn không. Chị khách lại cười và hỏi chuyện

- Chị đừng tưởng, không những đủ ăn mà có thể làm giàu

- Cái gì. - Chị khách bắt đầu ngạc nhiên.

Bán rong
Chip đang bán rong cho khách ở chợ



- Nhưng phải làm một người hát rong vui vẻ và chuyên nghiệp có đầu tư phân tích chiến lược đàng hoàng.

- Thế nào là hát rong vui vẻ và chuyên nghiệp có đầu tư? Chị khách đang cực kỳ tò mò về tôi.

Chị khách nhìn tôi với bộ dạng gày gò, ốm yếu, đầu tóc lạ kỳ với chỏm tóc trên đầu, đôi tay gày gộc với vẻ mặt nghi ngờ.
Tôi chia sẻ:

- Ai đi chợ cũng không thích làm phiền, và đặc biệt là người lạ hát rong xấu xấu gây phiền phức và ồn ào. Đa số rất ghét người hát rong vì bộ dạng. Nhưng em tin chị không ghét em, em đoán chắc chị sẽ lại gần và xem hàng em, cho dù đang chưa có ý định.

Chị khách bắt đầu tò mò hơn và gật gù hỏi vì sao.

- Chị không sợ và xa lánh em vì khuôn mặt em trông ngộ ngộ như chú hề với cái búi tóc cây dừa đúng không.

Chị khách nói:

- Đúng, Tóc mày buộc lên trông mặt mày rất buồn cười, nên chị không thấy ngại thấy rất gần gũi.



Tóc cây dừa
Cố gắng cười để tạo sự vui vẻ gần gũi


- Đấy là điều đầu tiên mà em có thể tiếp cận khách hàng trong phạm vi từ xa rồi. Em thích kinh doanh và biết phân tích khách hàng, những Thời điểm tích cực (Focus), bất lợi, những cơ hội và nguy cơ. Để là người bán rong tốt gây thiện cảm, thời điểm tích cực của em là em không làm người ta phản cảm, lánh sợ, đặc biệt phải gây hài ước một cách tự nhiên để nắm bắt cơ hội do mình tạo ra. Cho nên em buộc tóc lên. Tạo dấu hiệu an toàn hoặc gây tò mò, mọi người sẽ thấy gần gũi hơn do đó cơ hội tiếp cận dễ dàng hơn. Cơ hội (Opportunities) và nguy cơ (Threats) thì chỉ là những yếu tố điều kiện bên ngoài thuộc về hoàn cảnh cho dù có thể là mọi người ở chợ đông hay vắng. Bản thân mình có thể tự tạo ra cơ hội.

Chị khách đang tò mò và nghe tiếp:

- Em đã từng tính toán rất cụ thể và tỉ mỉ rằng, khu vực các chợ này người qua lại đông, mỗi ngày khoảng 1 nghìn người, nghèo thì nhiều lắm, nhưng người giàu còn nhiều hơn. Trên phương diện lý luận thì giả như mỗi ngày em bán được mỗi người 5 nghìn đồng, thì mỗi tháng thu nhập của em đã được: 1kx30x5k150 triệu đồng. 

Đồng tiền
Làm giàu thì ai cũng muốn phải không


Nhưng thực tế thì đâu phải ai cũng mua, mà một ngày làm sao em bán được 1 nghìn người. Vì thế, em phải phân tích, ai là khách hàng mục tiêu của em, đâu là khách hàng tiềm năng.

Tôi tiếp tục phân tích:

- Ở khu chợ này thì khách hàng mục tiêu của em chiếm khoảng 30% số lượng người đang đi chợ cầm theo nhiều tiền, tỉ lệ thành công khoảng 70%. Lượng khách hàng tiềm năng chiếm khoảng 20%, tỉ lệ thành công trên đối tượng này khoảng 50%. Còn lại 50% số người, em chọn cách là bỏ qua họ, bởi em không có đủ thời gian để tìm vận may của mình với họ, tức là đến gần chào hỏi họ mua hàng.

Chị khách có vẻ rất chăm chú về cách phân tích bán hàng rong của tôi nên hỏi:

- Thế em định nghĩa thế nào về khách hàng mục tiêu (Target) của em?

Tôi được hỏi về cách bán hàng nên thích lắm tiếp tục nói:

- Trước tiên, khách hàng mục tiêu nhé. Thì những chị trẻ, xinh đẹp như chị đấy, có thu nhập, ăn mặc đẹp sạch sẽ có trang điểm nên tiêu tiền không lưỡng lự. Ngoài ra dang đi thong thả không vội vã chứng tỏ không bận rộn hoặc gấp gáp gì có thể sẽ đi la cà hoặc mua thêm các thứ mình thích ngoài rau thịt ra. Còn nữa các đôi nam nữ cũng nằm trong đối tượng khách hàng mục tiêu của em, họ đang đi chợ với nhau vì thế họ rất hào phóng. Rồi em chọn các anh trẻ đi một mình là khách hàng tiềm năng, bởi họ rất thích được nghe hài và tếu, chắc chắn họ sẽ chọn cách giải trí khác ngoài đi chợ . Hai đối tượng này đều thuộc tầm tuổi 20-35. Nếu tuổi khách hàng nhỏ quá, họ không có thu nhập, mà tuổi già hơn, họ sẽ kỹ tính hơn.!

- Vậy chị hỏi thế thì mỗi ngày mày bán được bao nhiêu tiền?

- Thứ hai đến thứ sáu, sẽ kém một chút, khoảng đôi đến 300 nghìn. Cuối tuần thậm chí có thể 500 đến 800 nghìn

- Hả? Nhiều vậy sao?

Thấy chị nghi ngờ, tôi tính cho chị ấy:

- Em cũng làm việc tám giờ vàng ngọc. Có khi phải làm nhiều giờ hơn giờ nhà nước. Vì giờ họp chợ lúc đông nhất là tầm 6h-7h sáng, rải rác đến 11h-12h trưa. Chợ chiều thì từ 16-19h. Cuối tuần vẫn đi làm như thường. Mỗi lần bán mất khoảng 5-10 phút hát và bán, trừ đi thời gian đi lại, di chuyển giữa các mục tiêu, thường một lần hát 10 phút bán được 5 cái bàn chải (25k), 8 tiếng bán được 2 tr đồng, rồi tính với tỉ lệ thành công 60% [(70%+50%)÷2] thì em được khoảng 720 nghìn. Chiến lược bán rong của em là dứt khoát không đeo bám khách. Nếu bán họ mặc cả, dứt khoát em bỏ qua và tập trung rao bán cho khách hàng khác. Bởi nếu họ mua họ đã mua ngay rồi, nếu họ mua vì mình chịu khó đeo bám rao bán, thì tỉ lệ thành công cũng nhỏ. Em không thể mang thời gian bán rong có giới hạn của em để đi lãng phí trên những người khách này, trong khi em có thể xoay ngay sang mục tiêu bên cạnh, hoặc đi đến chợ khác để bán hàng.

Chị khen:

- Trông mày là bán rong mà phân tích như thể giám đốc kinh doanh hoặc giám đốc tiếp thị vậy. Chia sẻ tiếp đi, chị đang thích nghe

Tôi tiếp tục:

- Có người bảo bán rong có số may hay xui, em không nghĩ thế. Lấy ví dụ cho chị nhé, nếu có một anh thanh niên và một chị nữ đang đi chợ. Chị sẽ chọn ai để bán
Chị nghĩ rồi bảo không biết.

- Chị nên đến rao bán anh thanh niên kia. Vì thanh niên thường không sợ người lạ và họ cũng thường không đi chợ để mua bàn chải, họ sẽ chọn tiện thể mua bàn chải của em về mà dùng. Còn chị nữ kia có thể chị đã mua bàn chải cho gia đình rồi, phụ nữ mà, và họ cũng sợ xa lánh người lạ nữa.
Cho chị một ví dụ nữa: Hôm nọ ra chợ Đồng Xuân có một cô gái trẻ tay xách túi thịt, một đôi nam nữ yêu nhau đang đi chợ, và một chị ăn mặc đẹp chỉnh tề, tay xách 2 túi rau quả. Em nhìn họ ba giây, sẽ không ngần ngừ bước thẳng tới mặt cô gái trẻ mà rao bán, cô gái mua cho em hẳn 5 chiếc bàn chải và hỏi có tuýp đánh răng không nhưng em ko có tuýp đánh răng để bán. Vì cô gái vừa mua đồ sẽ có nhiều tiền lẻ thừa để có thể mua hàng của em.
Còn đôi nam nữ đang đi chợ, họ chưa mua gì, họ sẽ ngần ngại để đứng lại xem hàng, có thể họ mua nhưng phần trăm họ sẽ không mua là cao. Còn chị nữ xinh đẹp xách 2 túi rau quả có vẻ là có nhiều tiền để đi mua hàng mua sắm nhưng túi hoa quả rất nặng, cồng kềnh nên sẽ không đứng lại mà mua hàng cho dù chị ấy nhiều tiền đi nữa.

Chị khách khen tôi:

- Chí lý quá.

Tôi được thể nói tiếp:

- Cho nên em bảo rồi, Tri thức quyết định tất cả!

Chị khách ngạc nhiên nói:

- Đúng rồi, Sếp chị cũng hay nói câu này, chị làm bên mảng Marketing, Đây là lần đầu tiên chị gặp người hát rong như em và nghe câu này từ một người hát rong.

Tôi thấy chị làm về mảng marketing nên càng hăng say nói tiếp vì marketing cũng làm đam mê của tôi:

- Hát rong cũng phải mang tri thức để hát rong.Thời đại mới và hội nhập quốc tế với kiến thức hiện đại. Chứ ngày ngày đi dọc đường phố mà hát rong hoặc hát các bài hát cảm động thì cũng phổ biến rồi ,hững người đi qua phố phường, chạy qua cổng chợ đều vội vàng hoặc cồng kềnh, Họ cũng không thích nghe nhạc ồn ào, thì bán rất khó. Phải trang bị tri thức cho chính mình, học kiến thức mới, cách làm mới liên tục để bán được hàng nhiều hơn cho tất cả mọi ngành nghề chứ không phải riêng bán rong, những người bán hàng kết hợp kiến thức sẽ không bao giờ ngừng học hỏi kiến thức mới. Thế kỷ Marketing rồi, bây giờ người ta cần gì, có phải là cần sự sáng tạo không? – Đó là sự sáng tạo khác biệt trong kinh doanh mà điều em rất thích ở Steve Job (Think different) – Chị có thể tìm đọc nếu chị làm bên Marketing.

- OK chị sẽ mua và đọc xem nào.


Think different
Think different

Tôi kể tiếp:

- Có lần, có một người cho em hẳn 50 nghìn, nhờ em hát tặng cả chợ nghe 3 bài hát: “Cô hàng xóm” “Hoa Trinh Nữ” “ Chầu văn Cô đôi thượng ngàn” Em từ chối vì em không thích được cho tiền, có phải ăn xin đâu và thứ 2 nữa, trong kinh doanh phải tính toán, em tính ra hát 3 bài mất gần 20 phút, Bài chầu văn đã mất hơn 8 phút rồi, với thời gian cũng tương tự em đi hát 1 lần như thế cũng bán được 100-200 nghìn rồi.

Ở đây, nói chung em bán rong một tháng có thể bán cho 3000 đến 5000 người. Người nào may mắn thì cùng lắm bán được nhiều bàn chải hơn. Nếu tính cả dân số và số lượng chợ ở thành phố này thì Có rất nhiều chợ để nhắm mục tiêu. Em có thể tìm kiếm địa chỉ chợ ở trên công cụ google map. À nói về internet thì hát rong như em sử dụng rất nhiều. Để tìm địa điểm chợ, tìm địa điểm Xe Bus gần nhất để đi và Tìm kiếm Download các bài hát mới để học hát và download các beat nhạc trên mạng về để hát.
Về cơ bản là cho dù kinh tế thế giới đi lên hay đi xuống, tình hình bán rong của em vẫn ổn định, không biến động nhiều.

Chị khách Marketing trầm trồ:

-Trời, chị phục ông em hát rong này quá! Thề giờ em chắc phải kiếm được nhiều tiềngiàu lắm rồi nhỉ

- Em thường nói em là một người hát rong vui vẻ, đam mê đi khắp đất nước VIệt Nam để tìm con đường kinh doanh và học hỏi thêm kiến thức mới từ mọi miền đất nước. Những người hát rong khác luôn gặp và hỏi em rằng kiếm được tiền sao không tích lũy làm vốn. Hoặc luôn hỏi em rằng chắc em giàu lắm. Em thường bảo, em lấy số tiền đó để đi ngao du khắp đất nước, rằng vừa bán hàng lại vừa được đi du lịch có phải được quen biết nhiều người và học hỏi thêm nhiều kiến thức hay không, các cụ bảo rồi: Đi một ngày đàng học một sàng khôn, học học nữa học mãi. Để trang bị cho mình thật nhiều kiến thức bền vững về kinh doanh. Đó mới là mục tiêu và ước mơ của em. Kiến thức chính là sự giàu có, vừa bán rong vừa trau dồi kiến thức, xây dựng thương hiệu bán hàng nữa. Hiện tại em có xây dựng cả thương hiệu trên mạng để phục vụ bán hàng của em. 

Em có trang website:www.chipduongpho.com với hàng ngàn truy cập mỗi ngày, 
Trang Facebook Chip đường phố: www.facebook.com/chipduongpho với gần 1 triệu likes 
và 1 kênh Youtube để phục vụ giải trí Video: www.youtube.com/jinnochjp với 15 triệu lượt xem, 35.000 subscribe. 
Khi mọi người biết đến em, em cũng bán hàng dễ dàng hơn chị ạ. Chị làm Marketing chắc chị hiểu.

Facebook Chip đường phố
Facebook để giao lưu và xây dựng bán hàng


- Quá chuẩn! Nhưng quả thật có đúng vậy không. 1 Triệu Likes và 35 nghìn subs? - Chị khách ngạc nhiên. Chị khách thấy rất thú vị với câu chuyện của tôi

- Hát rong là nghề nghiệp của em, phải hiểu được niềm vui do công việc của mình mang lại. Lúc trời mưa ít người ra phố, những người hát rong khác đều ủ rũ oán trách hoặc ngủ. Đừng nên như thế, hãy tranh thủ mà cảm nhận vẻ đẹp của thành phố, lấy máy điện thoại ra chụp, ra quay film cảm nhận vẻ đẹp khi trời mưa, tâm tư suy nghĩ về vẻ đẹp của mưa gió, vẻ đẹp mà mọi người còn xa lánh. Tối về em lên mạng giao lưu với các bạn bè trên facebook, youtube, đọc bình luận của mọi người, thưởng thức niềm vui giản dị, chăm sóc phát triển fanpageKênh youtube, có lúc đi đường gặp đồng nghiệp, em cũng lấy điện thoại ra quay lại và upload lên fanpage của mình để chia sẻ, có khi cũng mua kẹo hoặc hát cùng họ, để thấy họ vui vẻ đi, nhìn họ như nhìn thấy chính mình.

- Thật tuyệt vời, với người hát rong như em không học hành bằng cấp gì mà lại có hệ thống công cụ như 1 công ty đang tìm cách phát triển thương hiệu. Và bán hàng như một doanh nhân kinh doanh có chiến lược.

- Vâng em cảm ơn chị.

- Có lẽ những kiến thức học ở trường đại học không bằng kiến thức của một người hát rong, như em tự tìm hiểu? Nhiều người học đại học xong chắc gì đã kiếm được tiền như em. Đi hát rong như em có phải hơn không. Học làm gì tốn tiền 5 năm học phải không?

- À không chị hơi nhầm một chút, Không phải em không có bằng cấp, Em học hết cấp 3, và đã tốt nghiệp bậc đại học cao đẳng loại khá với bằng Kỹ sư công nghệ thông tin. Em dùng kiến thức em học được ở trường học để phục vụ cho bán hàng rong đấy chứ.
Nếu không học Văn không cảm nhận được cảm xúc những câu thơ câu ca dao hay để phục vụ trong lúc bán hàng. Nếu không học Vật Lý thì không thể biết được mạch điện song song hay nối tiếp để chế một cái loa hát rong nhỏ gọn đủ dùng, Nếu không học Hóa học thì không hiểu và biết được Ắc Quy điện hoạt động thế nào để phục vụ loa có thể hát được 1-2 ngày. Nếu không học Toán thì đầu óc tính nhẩm, tính toán sẽ rất chậm. Em học công nghệ thông tin ở trường Đại học Cao đẳng, học những kiến thức lập trình, kiến thức đồ họa máy tính, và cả kiến thức gõ văn bản Word Excel cơ bản, những kiến thức đó cũng phục vụ việc phát triển thương hiệu website Chipduongpho.com và FanPage của em – Mọi người biết đến nhiều hơn sẽ kinh doanh dễ dàng hơn rất nhiều. Học trong trường học vẫn là rất cần thiết cho mọi người để có thể ứng dụng thức tế và đi kiếm tiền chị à.
Giờ em nỗ lực học hỏi thêm mọi thứ mới mẻ hiện đại và kiếm tiền để sau cho con ăn học Quản Trị Kinh Doanh, Marketing, để con em có thể trở thành một Người Hát rong làm ăn xuất sắc hơn bố nó.

- Chị rất cần em chia sẻ những gì em biết về marketing. Dưới con mắt của một người hát rong, chị thấy sự mới mẻ trong cách nhìn nhận về marketing. Em có thể dạy chị một số cái được không. Làm thế nào mà em bán được hàng nhanh nhất – Làm thế nào mà em có trang facebook gần 1 triệu likes – Làm thế nào mà lượng truy cập website của em nhiều người truy cập – Làm thế nào để xây dựng phát triển 1 thương hiệu để kinh doanh như em.

- Vâng, tất nhiên, em rất thích chia sẻ chị ạ. À chị lấy cho em 10 cái bàn chải nhé. Em sẽ chia sẻ những gì mà em biết.

- Chị hỏi thêm nữa, tại sao em học Công nghệ thông tin mà giờ lại thích kinh doanh.

- Tại vì thời sinh viên em đọc được cuốn: “ Dạy con làm giàu của Robert Kiyosaki” đã làm em thấy thú vị và cách nhìn nhận mới về đồng tiền. Và sau này ra trường em bắt đầu kinh doanh với mặt hàng bàn chải. Và cũng đọc được cuốn sách rất hay nữa về thời đại internet là cuốn ”Thế Giới Phẳng”, lý do đó mà em đam mê cả với Marketing online.

- Vậy đầu tiên em hướng dẫn chị "Làm thế nào để làm nghề hát rong" nhé. Chị hỏi rất tận tình.

Tôi không nỡ từ chối và đồng ý ngay lập tức:

- OK chị chắc chắn rồi.

Chị khách hồ hởi hỏi tiếp:

- Vậy chị hoặc những người muốn bắt đầu làm ăn như em phải học cho mình kiến thức Bán hàng, kiến thức tìm kiếm khách hàng, các kiến thức phân tích khách hàng như em nói, học trước phải không, phải trang bị trước khi vào thực tế phải không?

Tôi ngẫm nghĩ và nói:

- Không chị ạ, bài học mà em muốn chia sẻ về cơ bản đó chính là " HÃY CỨ DẤN THÂN " rồi tự mình đúc kết kinh nghiệm quý báu trên con đường tự tìm kiếm cách làm. Mỗi người sẽ tự có cách làm khác nhau và sẽ thành công khác nhau không ai như 1. 
Cơ bản là vậy " HÃY CỨ DẤN THÂN "


( Câu chuyện của tôi còn tiếp... các bạn theo dõi ngày mốt Chip viết tiếp nhé, gõ mỏi tay rồi)

Dựa theo cốt văn của người ăn xin - Nhưng câu chuyện của tôi là sự thật.

-> Phần 2: Các bạn xem tại đây: 


Các bài viết khác:



Không có nhận xét nào:

Được tạo bởi Blogger.