Góc tâm sự đời Sinh viên: Hà Nội cho nó biết đồng tiền có sức mạnh thật ghê gớm

Góc tâm sự đời xinh viên: Hà Nội cho nó biết đồng tiền có sức mạnh thật ghê gớm





goc tam su



Nó nhớ nhà, nó bỏ Hà Nội vè quê khi lịch học vẫn còn đó. Nhưng nó ghét, thạm chí nó sợ cái đất thủ đô đầy ồn ào với bao cậm bẫy. Hà Nội lấy đi của nó nhiều thứ quá, lấy của nó cái tính trẻ con vô lo vô nghĩ, lấy của nó tính sôi nổi để thay vào đó là cái mặt già khọm cùng cái vẻ lạnh nhạt khó ưa. Nhưng cái đất phồn hoa kia cũng cho nó nhiều thứ: nó không trưởng thành nhưng suy nghĩ chín chắn hơn; nó cũng nhận ra xã hội này bộn bề hỗn tạp lắm, nó không hề bình yên như trong vòng tay bố mẹ đâu. Những mối quan hệ "thơn thớt nói cười" kia mấy ai thật lòng thật dạ hay chỉ nhăm vào đấy vì những mục đích bản thân. Lúc đầu cũng trách móc ghê gớm lắm nhưng nhìn lại bản thân thì nó cũng vậy thôi, cũng chả còn là nó của ngày xưa nữa......
Hà Nội cho nó biết đồng tiền có sức mạnh thật ghê gớm. Sức mạnh đồng tiền luồn vào mọi ngõ ngách trong mê cung đường và nhà của chốn phồn hoa này. Nó ức chế khi thấy chỉ có một mình nó bê cái xe đạp chở rau của bà cụ đứng tuổi vào vỉa hè khi cụ bà va chạm vs thằng thanh niên. Nó cảm thấy nóng mặt khi thằng oắt đó phóng thẳng đi nhưng vẫn không quên ngoái đầu buông vài lời tục tĩu với bà cụ đáng tuổi mẹ già của nó. Nó nghĩ ấy là chuyện thường, đất Hà Nội ai cũng vậy thôi. NHƯNG KHÔNG khi mà nó thấy cô gái xinh đẹp váy ngắn cưỡi con xe tay ga đắt tiền đánh xoè một cái ở giữa đường, một hai rồi năm bảy người vội vàng chạy lại giúp. Chàng thanh niên trẻ vuốt gel sáng loáng hay mấy anh già mái tóc đã hoa dâm đều niềm nở nhiệt tình. Ấy thế vẫn chưa ngạc nhiên bằng việc anh "soái ca" của mấy chị em làu bàu chửi ông lão bán trà đá vỉa hè vì vấy bẩn chiếc giày da bóng lộn mà nó đang đi. Nó cảm thấy ức chế, nóng giận, nhưng qua en-nờ lần như vậy thì nó cũng quen rồi. Nó chỉ nhếch mép cười khi thấy cái cảnh bất công ấy thôi. Xã hội này thằng có tiền nó vẫn vậy mà.................. Và nó lao vào kiếm tiền................... TIỀN và BẬN RỘN là hai thứ nó cần để sống ở đây, nếu không có hai thứ ấy chắc nó "hi sinh" ở cái đất phồn hoa này mất. Bạn bè nhìn vào: "Dạo này theo phong cách lãng tử à?" ông anh ruột bảo "mày gầy đi", mấy ông anh trong phong: " mày về phòng là ngủ như con lợn ý " Mỗi người một nhận xét, cũng đúng thôi nó còn không nhận ra nó nữa cơ mà. Chải chuốt vuốt gel cho đẹp zai rồi đi làm cộng tác viên (Uây da) đi hoạt náo hay Mc cho mấy bữa tiệc nhỏ ( Uây da), làm tạm cái bánh mì khô khốc thay bộ quần áo rộng rộng để đi bưng bê đám cưới và ăn chửi như thằng cu-li ( Lại Uây da đi :v) Đơn giản nó muốn Bận và Tiền. Nó sợ rảnh, bởi lúc rảnh nó nát lắm.................
.................Và Hà Nội để lại trong nó NHỮNG yêu thương vụn vỡ..................
.........Nó trốn cái đất khách ấy để về nhà. Nó nhớ cái rét ở Mộc Châu, nhớ nhà, nhớ bố mẹ, nhớ u, nhớ cả những hoài niệm. Nó biết nó về bố mẹ chắc bất ngờ lắm. Nó trốn về nhà mà. Người phụ nữ kia chắc chắn sẽ ôm chầm lấy nó, kiễng cái chân để xoa đầu thằng ku mãi mãi bé con. Hạnh phúc hơn nữa là được bát xôi nóng với miếng thịt treo gác bếp nhề.............
..................Nó thở dốc, từ trong miệng phả ra làn khói mờ ảo. Nó cúi người sách cái balo nặng chịch rồi dảo bước. Nó biết rằng, bên kia nơi cuối chặng đường lúc nào cũng có hai nụ cười chào đón nó................
**********Chênh vênh Châu Mộc 2.45' 28/12/2015**********








- https://www.facebook.com/hophuong.nam.372 -

Không có nhận xét nào:

Được tạo bởi Blogger.