Các bạn không thể bỏ qua đoạn clip này.

Các bạn không thể bỏ qua đoạn clip này.

Đây là cuộc thi hát như các cuộc thi tìm kiếm tài năng mà VTV ở ta đã và đang tổ chức theo bản quyền nước ngoài.
Cuộc thi có tên Xfactor 2012.

Christopher Maloney

Một cậu chàng rất "quê" bước ra, run rẫy, mặt đỏ tía tai và thậm chí còn khóc vì ngượng, vì xấu hổ, vì lo lắng, vì hồi hộp.
Cậu ta thể hiện điều đó rất chân thành, thậm chí trước khi nghe cậu ta hát, khán giả cảm thấy...thất vọng...
Đó là Christopher Maloney, 34 tuổi, ở thành phố Liverpool,
Cậu ta thú nhận để tham gia Xfactor 2012 "tôi đã mất 5 năm gom đủ lòng dũng cảm để tham gia cuộc thi này, tất cả những điều tôi muốn…bạn biết đấy..hát thôi. Có người từng can ngăn tôi nói “ Đừng có làm, cậu không có triển vọng đâu”. Tôi đã mất hết niềm tin, nó làm tôi luôn nghĩ rằng “ mình không có khả năng” vì thế tôi đã không đăng ký..."
Bà già Milan 74 tuổi, chồng chết, bạn hàng xóm của cậu đã luôn động viên cậu, cho cậu tin vào khả năng của mình. Và đưa cậu tới trường quay hôm nay.
Một vị Ban giám khảo hỏi:
-Ai đang tới với cậu hôm nay?
Christopher trả lời:
-Bà Milan.
Vị Ban giám khảo lại hỏi:
-Điều đó có ý nghĩa như thế nào với cậu đêm nay?
Christopher trả lời:
-Là tôi muốn hát chính bài hát tôi đã hát trong đám tang chồng bà ấy. Điều ấy rất có ý nghĩa với tôi để tưởng nhớ đến ông ấy...
Và khi cậu chàng cất tiếng, cả khán phòng ồ vang sự thán phục, một giọng hát trời cho, giọng hát ấy lại được cất lên từ sự cháy khát được hát, được dâng hiến lời hát của mình cho người đã khuất, chất giọng chói sáng ấy và tâm thế của một chàng thanh niên hồn hậu, thật thà và đam mê ấy, cùng với tấm lòng yêu thương con người của cậu đã đốn ngả toàn bộ Ban giám khảo và khán giả.
Cậu vừa hát vừa khóc.
Khán giả vừa nghe vừa khóc.
Một cậu thanh niên thiếu tự tin đã biến mất, chỉ còn quay cuồng trong âm nhạc, trong lời hát, buông nhả day dứt cháy khát trong từng ca từ của ca khúc The rose

Hãy nghe Ban giám khảo hỏi sau khi cậu chàng hát xong với sự ngưỡng mộ đỉnh cao của khán giả:
-34 tuổi …Làm sao cậu có thể giấu giọng hát đó cho tới tận bây giờ chứ?
-Tôi chưa từng thể hiện con người thật của mình bao giờ, hôm nay tôi phải cố hết sức bộc lộ nó ra
-Cậu không tin vào bản thân mình sao? Cậu không nhận ra sự đam mê của mình mỗi khi cậu hát sao?
-Mọi người bảo tôi là “đừng, cậu đừng thể hiện nó ra, cậu sẽ bẽ mặt đấy”
-Cậu đã trình diễn tối nay không một ai phản ứng như thế cả, không một ai cả

Tôi cũng khóc theo cậu.
Nhưng cái chính là, hãy xem và học lấy cách ứng xử văn minh của Ban giám khảo, từng câu hỏi một, từng sự động viên, rất chân thành, rất người, không phải cái kiểu đối đáp, nói qua đưa về rất diễn của mấy anh mấy chị ngồi ghế ban giám khảo của ta đâu.
Và cậu Christopher Maloney bước ra từ đời sống, dung dị, chân thật thế thôi, không phải làm theo kịch bản chiêu trò như ở vài chương trình trên truyền hình đang khiến khán giả phẫn nộ, như cái cậu uống nhầm axit chẳng hạn.
Chỉ một điều đơn giản thôi để có một chương trình hút hồn hút vía khán giả thực sự, thì bản thân chương trình đó phải mang đầy ắp thông điệp về con người, chân thật, giản dị, mặn mà, đừng diễn, đừng uốn éo, đừng giả vờ.
Hãy như thế đi, khán giả sẽ say đắm.


Không có nhận xét nào:

Được tạo bởi Blogger.